Đăng ký

Cảm nhận về hai chi tiết: Bát cháo hành và bát cháo cám

A. ĐỌC HIỂU

Phần I. Đọc hiểu (3 điểm)

Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
          Cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ía dù phải kinh qua gian khổ, hy sinh nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn toàn.
          Đó là điều chắc chắn.
          Tôi có ý định đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc, để chúc mừng đồng bào, cán bộ và chiến sĩ anh hùng; thăm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quỷ của chúng ta.
          Kế theo đó, tôi sẽ thay mặt nhân ta đi thăm và cảm ơn các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa và các nước bầu bạn khắp năm châu và giúp đỡ cuộc chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta.
                                                                                                             (Hồ Chí Minh, Di chúc, in trong Di chúc của Chủ tịch Hồ Chỉ Minh, NXB Chính trị Quốc gia)
Câu 1: Chỉ ra nội dung chính của đoạn trích trên..
Câu 2: Tác giả của đoạn trích hướng bài viết đến những đối tượng nào? Tại sao anh (chị) nhận ra điều đó?.
Câu 3: Chỉ ra và phân tích tác dụng của các phép liên kết trong đoạn trích trên? .
Câu 4: Tương lai mà Hồ Chí Minh dự đoán trong di chúc thể hiện vẻ đẹp nào của Người? Trong khoảng 5-7 dòng, thể hiện suy nghĩ của anh (chị) về nét đẹp đỏ..

Phần II. Làm văn (7 điểm)

Câu 1 (2 điểm)

Trong bức thư của một du học sinh Nhật bàn về “văn hóa Việt’ có đoạn:
"Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường"
Là một người Việt trẻ tuổi, anh/chị suy nghĩ như thế nào về ý kiến trên? Trình bày bằng đoạn văn khoảng 200 từ.

Câu 2 (5 điểm):
Cảm nhận của anh/ chị về chi tiết “bát cháo hành” (Chí Phèo - Nam Cao) và chi tiết “nồi cháo cám” (Vợ nhặt - Kim Lân) để thấy được giá trị của những chi tiết nghệ thuật này.

B. GỢI Ý LÀM BÀI 

Phần I Đọc - hiểu (3 điểm)

Câu 1: Nội dung chính của đoạn trích là lời khẳng định chắc chắn của Chủ tịch Hồ Chí Minh về thắng lợi hoàn toàn của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và mong muốn, dự định của Người vào ngày trọng đại khi dân tộc ta giành chiến thắng..
Câu 2: Đoạn trích hướng tới đối tượng là toàn thể nhân dân Việt Nam, các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa và bầu bạn khắp năm châu, những nước luôn luôn ủng hộ và sát cánh với nước Việt Nam ta.
Người đọc nhận ra điều đó vì Người đã nhắc đến các đối tượng này trong bài viết của mình, bài viết không hề gửi đến riêng một đối tượng nào. Cụ thể các từ trong đoạn trích thể hiện điều đó là: để chúc mừng đồng bào, cán bộ và chiến sĩ anh hùng; thăm hỏi các cụ phụ lớn,các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quý của chúng ta. Kể theo đó, tôi sẽ thay mặt nhân ta đi thăm và cảm ơn các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa và các nước bầu bạn khắp năm châu đã giúp đỡ cuộc chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta.
Đối với ý hỏi thứ hai, học sinh có thể trả lời như sau thì vẫn cho điểm tối đa: Vì nội dung của bài viết nhằm tuyên bố những dự định của Hồ Chí Minh tới tất cả những đối tượng trên nên người đọc nhận ra những đổi tượng mà Người hướng tới trong bài viết..
Câu 3: Các phép liên kết:
-   Phép liên tưởng: nhà vãn sử dụng trường từ vựng về nhân dân: đồng bào, cán bộ, chiến sĩ anh hùng, cụ phụ lão...
-    Phép thế: “đó” dùng để thay thế cho "Cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta dù phải kinh qua gian khổ, hy sinh nhiều hơn nữa, Sừng nhất định thắng lợi hoàn toàn”
-     Phép nối: “kể theo đó” .
Giá trị của phép liên kết: Hướng nội dung của đoạn trích đến chủ đề là lời dự đoán của Đác về chiến thắng của dân tộc ta,.
Câu 4: Học sinh triển khai thành đoạn trong khoảng 5 -7 dòng Viết về vẻ đẹp của Bác, đó có thể là vẻ đẹp của lòng lạc quan, vẻ đẹp của lòng yêu nước sâu sắc, tùy học sinh cảm nhận..

Phần II Làm văn (7 điểm)

Câu 1 (2 điểm):
Yêu cầu về hình thức:
-     Viết đúng 01 đoạn văn, khoảng 200 từ.
-    Trình bày mạch lạc, r3 ràng, không mắc lỗi chính tả, dùng từ, đặt câu,...
Yêu cầu về nội dung:
-     Giải thích ý kiến
Tự hào: là sự hãnh diện, tự tin về điều gì đó, 4000 năm văn hiến: là quá trình lịch sử dài lâu, gắn liền với công cuộc dựng nước và giữ nước, tạo nên những truyền thống văn hoá lâu đời và tốt đẹp của dân tộc. xấu hồ: cảm giác hổ thẹn vì lỗi lầm hoặc sự kém cỏi, không xứng đáng. 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thế hiện trong cách hành xử đời thường": chi sự tương phản đầy nghịch lý, nhấn mạnh những truyền thống văn hoá lâu đời tốt đẹp chỉ là lý thuyết đóng khung trong sử sách, còn thực tế đời sống không chứng minh cho truyền thống văn hoá lâu đời đó.
Ý cả câu là một lời cảnh tỉnh đối với mỗi người Việt Nam: không nên ngủ quên trong quá khứ và hãnh diện về truyền thống văn hóa lâu đời của dân tộc mà cằn để truyền thống văn hoá tốt đẹp đó thể hiện trong thực tế cuộc sống hằng ngày.
Phân tích, bình luận ý kiến
+ Vì sao nói “thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến ”?
Trong suốt 4000 năm dựng nước và giữ nước, cha ông ta đã tạo ra những giá trị vật chất và tinh thần, hình thành bản sắc văn hoá của dân tộc với những nét tốt đẹp, biểu hiện phong phú ờ nhiều lĩnh vực của đời sống.
+ Vì sao nói “Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chi là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường"?
++Vì 4000 năm văn hiến là nền tảng, hành trang quý báu, nhưng nó hoàn toàn là thành tựu của quá khứ. Không thể chỉ tự hào về những điều trong sử sách, vì văn hoá của một dân tộc cần biểu hiện thành những điều cụ thể trong cuộc sống hiện tại.
++Thực tế hiện nay đáng cảnh báo vì sự xuống cấp của những giá trị văn hoá trong lối sống: truyền thống nhân đạo, tương thân tương ái ngàn xưa đang đứng trước nguy cơ bị đẩy lùi bởi thói vô cảm và chủ nghĩa cá nhân; truyền thống trọng tình nghĩa mai một trước chủ nghĩa thực dụng và toan tính...
Bài học nhân thức và hành động
+ Ý kiến trên có tác dụng nhắc nhở, cảnh tỉnh mỗi người Việt Nam nhìn lại chỉnh mình, để biết trân trọng quá khứ của cha ông đồng thời có ý thức gìn giữ và phát triển những truyền thống văn hoá tốt đẹp trong hiện tại.
+ Tuy nhiên, sẽ là phiến diện nếu không ghi nhận những tấm gương nỗ lực để bảo vệ và phát huy truyền thống đó trong đời sống.

Câu 2 (5 điểm):
1. Mở bài
-    Đề tài người nông dân đã khơi nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ nhà văn, nhà thơ. Viết về đề tài người nông dân không thể không kể đến hai tác giả lớn là Nam Cao với “Chí Phèo” và Kim Lân với “Vợ nhặt”
- Mỗi tác phẩm cổ một sự khám phá về hình tượng người nông dân, bộc lộ tư tưởng mà các nhà văn muốn gửi gắm. Khám phá người nông dân Việt Nam, hai nhà văn đã khám phá những điều nhỏ bé, hạnh phúc đời thường. Ở Chỉ Phèo là sự phát hiện bản chất lương thiện ờ người nông dân vốn đã “bị tha hóa”. Ở Vợ nhặt là niềm tin, tình yêu thương con người giữa nạn đói và cái chết. Đặc biệt, ở cả hai tác phẩm đều có những chi tiết nghệ thuật đặc sắc, là bước ngoặt trong đời sống tinh thần của nhân vật. Chi tiết “bát cháo hành” trong truyện ngắn Chí Phèo và chi tiết “nồi cháo cám" trong truyện ngắn Vợ nhặt là hai chí tiết đặc sắc như vậy.
2.  Thân bài

a) Khái quát về tác phẩm
“Chí Phèo” (1939) là truyện ngắn xuất sắc của Nam Cao viết về đề tài người nông dân. Truyện ngắn kết tinh những tìm tòi, khám phá của nhà văn từ hình tượng người nông dân, bộc lộ tư tưởng nhân đạo thống thiết của tác giả. Trong tác phẩm, Nam Cao đã khá thành công khi miêu tả diễn biến tâm lí của nhân vật Chí Phèo sau cuộc gặp gỡ với Thị Nở khi hắn tỉnh rượu, suy ngẫm về cuộc đời. Cuộc gặp gỡ đó đã thức tỉnh Chí, khiến Chí từ một “con quỷ dữ của làng Vũ Đại” trở lại thành người nông dân lương thiện khát khao cuộc sống con người mãnh liệt cho dù phải chết.
“Vợ nhặt” là truyện ngắn tiêu biểu của Kim Lân viết về nông thôn Việt Nam trước Cách mạng khi mà cái đói cái chết đang rình rập. Truyện.được in trong tập “Con chó xấu xí” (1962). Qua “Vợ nhặt” Kim Lân đã tái hiện hình ảnh của người nông dân lao động nghèo trong đời sống xã hội chênh vênh cực nhọc. Thế nhưng, khác với Nam Cao, khác với người nông dân bị tha hóa, bị ruồng bỏ gay gắt, bị hủy hoại về cả nhân hình lẫn nhân tính, người nông dân trong sáng tác của Kim Lân là những con người bình dị ở những làng quê bình dị nhưng phải chịu cảnh cái đói hành hạ, cái chết rình rập. Nhưng trong cái cảnh khốn cùng ấy, ở những người nông dân như Tràng, như bà cụ Tứ, như thi vẫn sáng lên tình yêu thương dành cho nhau. Đặc biệt truyện ngắn là sự phát hiện những chi tiết đặc sắc.
Chi tiết là những tình tiết nhỏ nhặt, thậm chí là vụn vặt có thể bị bỏ qua, nhưng những chỉ tiết đó đều có tác động lớn đến diễn biến tâm lí và số phận của nhân vật. Nếu tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân đánh thức sức sống tiềm tàng đã ngủ quên trong người Mị để MỊ biết phản kháng, biết đấu tranh cho hạnh phúc của mình (Vợ chồng A Phủ - Tô Hoài) thi bát cháo hành của Thị Nở lả chỉ tiết quan trọng, đánh thức khao khát muốn làm người lương thiện trong Chí Phèo. Bên cạnh đó, chi tiết “nồi cháo cám” trong bữa ăn ngày đói của gia đình Tràng lại là hình ảnh về một hiện thực khốc liệt của đói nghèo và chết chóc. Hai chi tiết đỏ đều là phát hiện quan trọng của Nam Cao và Kim Lân.

b) Nội dung phân tích
- Chi tiết "bát cháo hành"
+ Chi tiết bát cháo hành được Nam Cao miêu tả là bát cháo hành do Thị Nở mang đến giải rượu cho Chí Phèo. Đêm hôm trước, trong cơn say, Chí gặp Thị và giữa hắn và thị đã có một đêm bên nhau. Sáng hôm sau, biết Chí Phèo bỉ thổ một trận thừa sống thiếu chết, Thị Nở đã nghĩ ngay đến việc cho hắn cháo hành “ra được mồ hôi thì nhẹ người”
+Nam Cao miêu tả nguồn gốc bát cháo hành Tất kĩ càng, trước hết đó là liều thuốc giải rượu, sau cùng đó là bát cháo của tình yêu thương, của lòng người ấm áp.“Bát cháo hành" là tượng trưng cho tình yêu của hai con người bị đặt ra ngoài lề của xã hội, Chí thì là “con quỷ dữ làng Vũ Đợi ”, thị Nở lại là “người đàn bà xấu ma chê quỷ hờn" hơn nữa lại “dở hơi”, “nhờ lợi cỏ mả hủi”. Hai con người khốn khổ đó đã bị xã hội làng Vũ Đại từ chối, không chấp nhận đặt họ trong xã hội lương thiện của con người. Nam Cao với việc khắc họa chi tiết này, ông xứng đáng là nhà văn của chủ nghĩa nhân đạo, khỉ đá phát hiện ra.tình yêu giữa hai con người dị hợm, và miêu tả tình yêu đó với mọi cung bậc tình cảm, giống như những tỉnh yêu khấc.
+ Ngoài ra “bát cháo hành" còn tượng trưng cho tình cảm đồng loại, cho tình thương mà con người dành cho nhau khiến người ta tưởng rằng cái cách thị đối xử với Chí như là mẹ đối xử với con, như là chị chăm sóc em. Quà thật, nếu thị Nở với bát cháo hành đánh thức niềm khát khao làm người lương thiện của Chí, thì Chí đã đánh thức bản năng của người phụ nữ nằm trong con người dị hợm, xấu xí như thị. Hai con người khốn khổ ấy đã tìm thấy nhau, đã khơi dậy cho nhau những niềm khát khao về một cuộc sống bình thường.
+ Chi tiết đó được miêu tả qua dòng suy nghĩ của nhân vật thị Nở “Tiểng vợ chồng thấy ngường ngượng mà thinh thích". Đó là điều mong muốn âm thầm của con người khốn nạn ấy chăng. Hay sự khoái lạc về xác thịt đã làm nổi dậy những tính tình mà thị chưa bao giờ biết?
+ “Bát cháo hành" của thị đã tác động rất lớn đến tâm lí, nhận thức của Chí Phèo. Nêu trước khi thị bước vào, hắn đã có những cảm nhận về cuộc sống xung quanh, về âm thanh của cuộc sống lương thiện, rồi những âm thanh đó đảnh thức suy nghĩ về một giấc mơ xa xôi trong quá khứ của hắn, khiến hắn bừng tỉnh nhận thức được tương lai với tuổi già, đói rét và cô độc, thì bây giờ, sau khi được “người đàn bà cho” bát cháo hành, hắn “ngạc nhiên” bởi từ trước đến nay chưa có ai cho không hắn cát gỉ, tất cả đều là hán phải cướp giật, dọa nạt mới có được. Sau đó là hàng loạt những cảm xúc ở Chí Phèo; bâng khuâng, vừa vui lại vừa buồn, vừa như ăn năn, hối hận. Chí đã thấy được tình yêu thương trong bát cháo hành và cả tình thương giữa những con người, mở ra nhiều lối đi trong cuộc đời hắn. Dù rằng lối đi đó rất mơ hồ nhưng hắn cũng lờ mờ cảm nhận được, đánh dấu sự thức tỉnh dần dần của Chí Phèo. Bản tính lương thiện của Chí không biến mất hoàn toàn mà chỉ bị che lấp đi. Giống như một đốm sáng nhỏ nhoi trong cuộc đời tăm tối. Bản tính đó vẫn tồn tại trong sâu thẳm trái tim Chí Phèo mà “bát cháo hành” của thị Nở đã đánh thức bản tính vốn đã bị che lấp từ lâu ấy. Hắn thèm lương thiện, hắn muốn trở thành người lương thiện biết bao. Tất cả những khát khao đó của Chí đều đặt cả vào Thị Nờ. Thị sẽ là người mờ đường cho hắn, thị đã chung sống được vén hắn tại sao mọi người lại không thể. Đổi với Chí,Thị không chỉ là người yêu mà thị còn là cây cầu nối hắn với thế giới người lương thiện mà bấy lâu nay hắn bị đặt ra ngoài.
+ “Bát cháo hành” đã gợi cho Chí nhiều suy nghĩ, nhiều khát khao, đầu tiên là khát khao được chung sống với Thị Nở. Chí Phèo ướm lời “Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ” câu nói đó thể hiện niềm mong ước nhỏ nhoi của Chí: ốm thì được ăn cháo hành, ốm thì có người chăm sóc. Đó là ước muốn bình dị, nhưng xa vời với người nông dân khốn khổ này. Mơ hồ cảm thấy điều ấy nên Chí nói với thì bằng một tâm hạng phấp phỏng lo lắng “Hay là mình sang đây ở chung với tớ một nhà cho vui ”. Lời tỏ tình bình dị của Chí Phèo nhưng chứa đựng niềm khát khao có một gia đình nho nhỏ, mơ ước từ cái thuở xa xưa của anh canh điền hiền lành có chồng cuốc mướn, cày thuê vợ dệt vải.
=> Tiểu kết:
-    Chi tiết “bát cháo hành” là sự phát hiện tinh tế của nhà văn Nam Cao. Qua đó nhà văn muốn khẳng định phẩm chất tốt đẹp của con người. Đối với Nam Cao bân chất tốt đẹp của người nông dân không bao giờ mất đi, Chí Phèo sau khi gặp thị Nở, nhận được tình yêu thương từ thị thông qua bát cháo hành, hẳn đã khát khao được trở lại cuộc sống lương thiện. Và khỉ sự khát khao lương thiện đã trở lại thì nó sẽ không mất đi, cho dù người nông dân có phải trả giá bằng cái chết để bảo vệ điều đỏ.
-    Cuối truyện, Chí Phèo bị Thị Nở cự tuyệt, những lời lẽ của bà cô thị cũng là định kiến của xã hội. Chí đã bị gạt ra khỏi xã hội thi hắn không thể nào trở về nữa. Nhưng không chấp nhận kiếp sống của con quỷ dữ, Chí Phèo đã cầm dao đâm chết Bá Kiến rồi tự sát. Cái chết của Chí Phèo khiến người đọc chúng ta cứ băn khoăn mãi: Lối thoát nào cho người nông dân khốn khổ này. Cho đến lúc chết, hắn vẫn cứ thấy thoảng hương cháo hành- hương vị của cuộc sống lương thiện.
- Chi tiết “nồi cháo cám”:
+ Chi tiết “nồi cháo cám” là chỉ tiết xuất hiện ở phần gần cuối của truyện ngắn Vợ nhặt. Chi tiết được nhà văn miêu tả trong bữa cơm đầu tiên khi người vợ nhặt về làm dâu.
+ Trở lại với truyện Vợ nhặt, câu chuyện là bức tranh ngày đói tàn tạ xơ xác của nông thôn Việt Nam trước cách mạng. Anh cu Tràng là anh phu xe cục mịch, xấu xí và ế vợ. Nhưng trong những ngày đói kém, tình cờ anh “nhặt” được vợ. Người đàn bà theo không anh về là người đàn bà xa lạ, không tên, không quê quán. Chỉ với bốn bát bánh đức và câu hò vu vơ, Thị đã theo về làm vợ Trảng. Cái đói đã hủy hoại nhân hình của thị, biến thị thành người đàn bà gầy khô, quần áo rách “như tổ đỉa”, cái đói cũng hủy hoại luôn cả nhân cách của con người, khiến thị bỏ qua sĩ diện của một người con gái theo không về làm vợ người đàn ông xa lạ. Qua ngòi bút miêu tả của Kim Lân, số phận con người hiện lên thật rẻ rúng, nhỏ nhoi. Trong cái đói, thị lấy Tràng để có nơi bấu víu, để chạy trốn cái chết đang rình rập. Nhưng không, gia cảnh Trạng cũng nghèo đói, khó khăn không kém. Thị nhìn gia cảnh ấy và “thở dài”. Cái thở dài của thị là sự chấp nhận làm hòa với số phận. Thị lấy Tràng để chạy trốn cái đời, nhưng cũng không thể trốn được. Nhưng bù lại, thị được Tràng và bà cụ Tứ hết lòng đón nhận, hết lòng yêu thương. Sau một ngày về làm vợ Tràng, thị đã trở lại là một người phụ nữ nết na, hiền thục, không còn cái vè chao chát, chỏng lỏn như khi Tràng gặp thị ngoài chợ nữa. Sáng hôm sau, trong bữa cơm đầu tiên khi thị về làm vợ Tràng được nhà văn Kim Lân miêu tả thật thảm hại “chỉ có độc một cái mẹt chuối thái rối, một đĩa muối ăn với cháo”... bữa cơm trôi qua trong vui vẻ, nhưng chỉ một loáng là hết sạch. “Nồi cháo cám” được bà cụ Tử chuẩn bị rồi mang lên cho con trai và con dâu ăn.
+ Nếu chi tiết “bát cháo hành” là biểu trưng cho tình yêu thương của thị Nở dành cho Chí thì “nồi cháo cám” cũng là biểu trưng cho tình yêu thương của bà cụ Tứ dành cho các con. Trong ngày đói kém, tình yêu thương của người mẹ già ấy hiện lên thật đáng thương. “Bà lão lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng lên một cái nồi nghi ngút’, “vừa khuấy vừa cười”... Hình ảnh của người mẹ nông dân dưới ngòi bút miêu tả của nhà văn Kim Lân hiện lên thật xót xa. Nhưng ở đây nhà văn đã rất tình ỷ khi miêu tả phân ứng của các nhân vật khỉ ăn “cháo cám”. Cô con dâu mới được nhà văn miêu tả “Hai con mắt thị tối lại”, “thị điềm nhiên và vào miệng”.
+ Có thể nói Kim Lân là nhà văn thấu hiểu tâm ly người nông dân rất sâu sắc. Cái “tối mắt lại” của người
Thị lấy Tràng để chạy trốn cái chết, nhưng cuối cùng cải chết cái đói lại vẫn không buông tha thi. Như thái độ của thị lại “điềm nhiên và vào miệng” tức là thị chấp nhận. Chấp nhận gắn bó với gỉa đình này, chấp nhận thỏa hiệp với cuộc sống đói nghèo, thỏa hiệp với cái chết. Hiện thực cay đắng đói khổ len lỏi vào trong tâm tư của từng người. Hiện thực ấy xua tan đi những ào vọng về tương lại mà mẹ con bà cụ Tứ vừa mới vẽ lên " Khi nào có tiền ta mua mấy đôi gà... ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy mà cổ ngay đàn gà cho mà xem”.
+ Hiện thực của đói nghèo hiện diện ngay trong "nồi cháo cám”: "Tràng nhân mặt, chun mũi” "miếng cám đắng chát nghẹn bứ trong cổ”, không khí gia đình vui vẻ đã biến mất, bữa cơm không aỉ nói với ai câu gì... có một nỗi tủi hờn len lỏi vào trong tâm trí họ.
=> Tiểu kết
-     Bằng việc phát hiện và miêu tả chi tiết "nồi cháo cám”, Kim Lân đã lên tiếng tố cáo hiện thực đen tối đương thời. Nạn đói và cái chết luôn rình rập cuộc sống của người nông dân. Nhưng đằng sau đó cũng lấp lánh niềm tin, tình yêu thương của nhà văn vào con người, rằng Tràng, thị, bà cụ Tứ, họ sẽ đổi đời, sẽ có một cuộc sống tương lai tươi sáng hơn, Chi tiết “lá cờ đỗ bay phấp phới” trong suy nghĩ của Tràng là chi tiết thể hiện niềm tin đó.

Có thể bạn quan tâm: Cảm nhận "bát cháo hành"
c)   Điểm gặp gỡ giữa hai chi tiết:
+ Hai chi tiết "bát cháo hành” và “nồi cháo cám” đều là phát hiện tinh tế và giàu sức gợi của nhà văn.
+ “Bát cháo hành” của Thị Nở và “nồi cháo cám” của bà cụ Tứ tuy đơn giản về vật chất nhưng chứa đựng tình cảm yêu thương lớn lao vô bờ.
+ Có giả tri thức tỉnh và niềm tin vào vào tương lai, cuộc sống tốt đẹp hơn.
+ Phơi bày hiện thực xã. hội đen tối, khổ cực và và lên tiếng tố cáo xã hội nông thôn Việt Nam thối nát đương thời, xã hội mà bóp nghẹt người nông dân, không cho họ con đường trở về lương thiện (Chí Phèo), xã hội mà cái đói cái chết luôn lẩn khuất rình rập (Vợ nhặt).
+ Nhưng trên hết, qua hai chi tiết đó, nhà văn muốn khẳng định niềm tin vào tình yêu thương của con người và sự đổi thay xã hội.
-     Điềm riêng biệt:
+ "Bát cháo hành” là hiện thân cho tình yêu thương cùng cảnh ngộ giữa hai con người đểu “không được coi là người” như Chí Phèo và Thị Nỡ.
++ Mang giá trị thức tỉnh, đánh thức bản năng trong Chí và Thị, để Chí tỉnh táo nhận ra hiện thực cuộc đời mình, để khát khao trở về làm người lương thiện, đề Thi được sống đúng với bản năng của một người phụ nữ bình thường.
+ "Nồi cháo cám” là chí tiết tố cáo hiện thực xã hội bấy giờ, khi mà cái đói, cái chết luôn rình rập cuộc sống của con người.
++ Là hiện thân cho tình thương yêu bao la của bả cụ Tứ dành cho các con của mình trong những ngày đói kém. Tuy nó mặn chát nơi đầu lưỡi nhưng chan chứa tình yêu của người mẹ.
++ Cụ thể hóa cho những giá tộ vật chất nhỏ nhoi trong những năm đói kém.
3. Kết bài
-   Cả hai chi tiết đều là phát hiện rất độc đáo, mới mẻ và giàu giá trị của nhà văn. Nó là mình chửng sống động cho tình yêu thương bao la giữa con người và con người. Tuy mộc mạc, giản đơn về mặt vật chất nhưng những chi tiết đó lại chứa đựng những giá trị tinh thần lớn lao, giúp con người biết yêu thương và trân trọng nhau hơn. Mặc dù không được tác giả gia công, tô vẽ cầu kì nhưng “bát cháo hành” của Thị Nở và "nồi cháo cám” của bà cụ Tứ sẽ mãi là những biểu tượng đẹp đẽ cho lòng trắc ẩn và tình yêu thương.
-   Qua hai chi tiết đó càng khẳng định tài năng và phong cách của hai nhà văn. Nam Cao và Kìm Lân xứng đảng là hai cây bút truyện ngắn xuất sắc nhất nền văn học Việt Nam hiện đại

Xem thêm >>> Phân tích và so sánh: Vợ chồng A Phủ và Vợ nhặt