Soạn bài Viết bài tập làm văn số 2- văn biểu cảm- Soạn văn lớp 7

0 từ Soạn bài

Hướng dẫn giải

   Đề bài:       Loài cây em yêu (Chọn bất cứ cây gì làng quê Việt Nam: tre,dừa, chuôi, gạo, đa... không viết lại về cây sấu).

   Hướng dẫn: Hãy chọn loài cây mà em thực sự yêu mến, thích thú, có hiểu biết về nó và nêu cho được tình cảm của mình đối với cây cùng lí  do mà mình yêu cây. Bài văn phải miêu tả chi tiết về cây, tình người đối với cây và tình cảm biểu hiện phải chân thành.

   Sau đây là những bài đọc tham khảo.

 

                                             THÔNG REO

    Ta đã từng nghe tiếng thông reo trên ngọn đồi quang đại. Ta đã từng nghe tiếng thông reo bên dòng nước thanh hương...

   Tiếng thông reo khắp bôn phương trời rộng rãi, thấu qua mây tầng mây  năm sắc và có lẽ dội tận đến cung trăng. Giữa cõi thanh liêu vô tận, tiếng thông reo là một điệu đàn bất tuyệt của bốn mùa. Thông reo không cần tới gió mà gió thổi là nhờ thông reo.

   Cây thông cằn cỗi, cành thông xương xương, lá thông tỉ mỉ, nhưng có ai dám liệt thông xuống ngang hàng với muôn loài cỏ?

   Da thông khô xốp, nhưng nhựa thông dồi dào. Mình thông tuy già nhưng hồn thông vần khỏe. Thông khinh thường những phồn hoa náo động. Thông xa lánh nhừng chỗ cát vẩn, bụi lầm.

   Có ai đi bên đồi thông mà không thây cõi lòng mở rộng? Có ai nghe tiếng thông reo mà không gợi hứng nguồn thơ? Thông reo vĩnh viền, thông sông đời đời, mặc dầu sức nóng của mùa hè thiêu đốt, giá lạnh của mùa đông bao trùm...

                                                                                            Nguyễn Tất Thứ

                                                 NHỮNG HÀNG ME

   Me vốn đã đẹp với thân cây đều đặn, không cao lỏng khỏng như dầu, không lùn tịt như sanh, đẹp với vỏ cây cằn cỗi gợi nhớ những cội tùng già bên chùa cổ trên một sườn non, với rêu xanh non mởn bám trên vỏ sạm đen, đẹp như non bộ dày sương dạn gió, với tàn không thưa, không sơ rơ như tàn sầu riêng, không dày mịt như măng cụt, vốn nó đã đẹp ngoài thiên nhiên rồi, mà trồng trên vỉa hè đá, bên cạnh những ngôi nhà xi măng cốt sắt, khô, nóng và buồn, thì nó còn đẹp hơn biết bao!

   Ôi, những hàng me Chợ Cũ, những hàng me phố Gia Long, những hàng me phô' Tản Đà giao nhành rợp bóng, những hàng me bầu bạn của người đi bộ về trưa, những hàng me tò mò dòm vào các cửa sổ tư gia, gởi vào đó những lá nhỏ li ti trên tóc cô bé gái, những hàng me tàn xanh sậm quyến luyến vđi tiếng dương cầm của ai trong cửa sổ vọng ra...

   A... ha, những cây me vui, những cây me rắn mắc, thỉnh thoảng, sau một trận mưa, lại đánh rơi xuống áo đẹp cụa ai những hột nước làm cho ai nhăn mày...

               (Theo Bình Nguyên Lộc -Những bước lang thang trên hè phố)

 

Có thể bạn quan tâm