Soạn bài Một người Hà Nội

Hướng dẫn giải

Câu 1. Nhân vật trung tâm của truyện là cô Hiền. Nhận xét về tính cách cô Hiền, đặc biệt là suy nghĩ, cách ứng xử của cô trong từng thời đoạn của đất nước. Vì sao tác giả lại cho cô Hiền là "một hạt bụi vàng" của Hà Nội?

    Nhân vật trung tâm của truyện là cô Hiền, một người “thuần túy Hà Nội’, một người Hà Nội bình thường. Cũng như bao nhiêu người Hà Nội khác, cô đã chứng kiến và tham gia vào nhiều chặng đường lịch sử của dân tộc trải qua biết bao là biến động thăng trầm nhưng cô vẫn giữ được cách của con người Hà Nội. Cô Hiền là một con người luôn luôn dám là mình, thẳng thắn, chân thành, không ngại bộc lộ, tỏ bày quan điểm của mình với mọi hiện tượng xung quanh. Chẳng hạn, cô nói về niềm vui kháng chiến thành công, miền Bắc bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới: “Vui hơi nhiều, nói cũng hơi nhiều, phải nghĩ đến làm ăn chứ?...”. Cô cũng cho là “chính phủ can thiệp vào nhiều việc của dân quá, nào phải tập thể dục buổi sáng, phải sinh hoạt văn nghệ mỗi tối, vợ chồng phải sống ra sao, trai gái yêu nhau như thế nào, thậm chí đến cả tiền công xá cho kẻ ăn người ở”. Trước sau, bà thu xếp việc nhà rất khôn khéo, thực tế không hề lãng mạn viễn vông. Đối với bà, “đã tính là làm, đã làm là không hề để ý đến những đàm tiếu của thiên hạ”. Thời con gái, bà Hiền giao du với nhiều văn nhân nghệ sĩ với đủ loại thanh niên con nhà giàu nhưng lại chọn bạn trăm năm là một ông giáo cấp tiểu học hiền lành, chăm chỉ, khiến cả Hà Nội phải kinh ngạc. Đến việc sinh con, ở các thời người Việt Nam thích đẻ nhiều con thì quyết định của cô Hiền là chấm dứt sinh đẻ vào năm bốn mươi tuổi. Bà không tin “Trời sinh voi trời sinh cỏ” mà tin con cái phải được nuôi dạy chu đáo để chúng có thể sống tự lập. Trong việc quản lí gia đình cũng vậy, bà Hiền luôn là người chủ động, tự tin. Bà quan niệm: “Người đàn bà không là nội tướng thì cái gia đình ấy cũng chẳng ra sao?”. Đến việc dạy con, bà Hiền dạy con ngay từ lúc chúng còn thơ dại và dạy từ những cái nhỏ bé nhất. Bà xem chuyện ngồi ăn, chuyện cầm bát cầm đũa, múc canh không phải là chuyện vặt vãnh mà đó chính là văn hóa, văn hóa sống, văn hóa người và hơn thế nữa là văn hóa người Hà Nội. Bà khẳng định với con cái mình: “Chúng mày là người Hà Nội thì cách đi đứng nói năng phải có chuẩn, không được sống tùy tiện buông tuồng. Ta chỉ dạy chúng nó biết tự trọng, biết xấu hổ...”

    Cái chuẩn theo bà Hiền là lòng tự trọng. Lòng tự trọng không cho phép con người sống ích kỉ, hèn nhát. Bà không đồng ý cho chồng mua máy in và thuê thợ làm là muốn góp phần vào việc thực hiện chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước để nhanh chóng khôi phục đất nước sau chiến tranh. Lòng tự trọng khiến bà cho Dũng đi chiến đấu ra mặt trận vềkhông muốn nó sống bám vào sự hi sinh của bạn bè”. Ba năm sau, đứa em Dũng theo bước anh, cũng đòi vào chiến trường bà cũng lại chấp nhận và bày tỏ thái độ của mình: Tao không khuyến khích, cũng không ngăn cản, ngăn cản tức là bảo nó tìm đường sống để các bạn nó phải chết, cũng là một cách giết chết nó... Tao cũng muốn được sống bình đẳng với các bà mẹ khác, hoặc sống cả, hoặc chết cả, vui lẻ thì có hay hóm gì”.

    Đúng là bà Hiền là người có bản lĩnh, trung thực, giàu tự trọng và thiết tha yêu nước.

   Tác giả cho cô Hiền của mình là một hạt bụi vàng của Hà Nội. Nói đến hạt bụi là nói đến một vật thật nhỏ nhoi tầm thường tưởng như chẳng có giá trị gì. Nhưng ở đây là hạt bụi vàng thì dù nhỏ nhoi nhưng cũng có giá trị quý báu. Bởi lẽ nhiều hạt bụi vàng gom lại bay lên sẽ thành những áng vàng chói sáng. Cô Hiền tuy chỉ là một người Hà Nội bình thường, không tên tuổi nhưng ở cô, ở người phụ nữ này thắm đượm cái tinh hoa bản sắc người Hà Nội .Đông đảo người Hà Nội như cô nói theo Nguyễn Khải đã là những hạt bụi vàng lấp lánh đâu đó ở mỗi góc phố Hà Nội. Họ cùng cô tất cả đang  "bay lên cho đất Kinh Kì chói sáng những áng vàng". Ánh sáng đó là gì? Đó chính là lối sống, bản lĩnh văn hóa của người Hà Nội sắc sảo, nhạy bén, Hà Nội nghìn năm văn vật, Hà Nội linh thiêng và rất đỗi đào hoa.



Câu 2. Nêu cảm nghĩ về nhân vật "tôi", Dũng, người mẹ của Tuất, những thanh niên Hà Nội và cả những người tạo nên "nhận xét không mấy vui vẻ" của nhân vật "tôi" về Hà Nội.

   Các nhân vật khác trong truyện:

    -   Nhân vật "tôi": Thấp thoáng sau những dòng chữ là hình ảnh nhân vật "tôi" - đó là một người đã chứng kiến và tham gia vào nhiều chặng đường lịch sử dân tộc. Trên những chặng đường ấy, nhân vật "tôi" đã có những quan sát tinh tế, cảm nhận nhạy bén, sắc sảo, đặc biệt là về nhân vật cô Hiền, về Hà Nội và người Hà Nội. Ẩn sâu trong giai điệu vừa vui vừa đùa, khôi hài, vừa khôn ngoan, trải đời là hình ảnh một con người gắn bó thiết tha với vận mệnh đất nước, trân trọng những giá trị văn hóa của nhân vật. Nhân vật "tôi" mang hình bóng Nguyễn Khải, người kể chuyện, một sáng tạo nghệ thuật sắc bén đem đến cho tác phẩm một điểm nhìn trần thuật chân thật, khách quan và đúng đắn, sâu sắc.

   -   Nhân vật Dũng, con trai đầu rất mực yêu quý của cô Hiền. Anh đã sống đúng với những lời mẹ dạy về cách sống của người anh hùng cùng với 660 thanh niên ưu tú của Hà Nội lên đường dâng hiến tuổi xuân của mình cho đất nước. Dũng, Tuất và tất cả những chàng trai Hà Nội đã góp phần tô thắm thêm cốt cách tinh thần người Hà Nội, phẩm giá cao đẹp của con người Việt Nam.

   -   Bên cạnh sự thật về những người Hà Nội có phẩm chất cao đẹp, còn có những người tạo nên "nhận xét không mấy vui vẻ" của nhân vật "tôi" về Hà Nội. Đó là "ông bạn trẻ đạp xe như gió" đã làm xe người ta suýt đố lại còn phóng xe vượt qua rồi quay mặt lại chửi "Tiên sư cái anh già", là những người mà nhân vật tôi quên đường đi hỏi thăm... Đó là "những hạt sạn" của Hà Nội, nay cần phải làm rất nhiều điểm để giữ gìn và phát huy cái đẹp trong tính cách người Hà Nội.

 Câu 3. Chuyện cây si cổ thụ ở đền Ngọc Sơn bị bão đánh bật rễ rồi lại hồi sinh gợi cho anh (chị) suy nghĩ gì?

    Hình ảnh cây si cổ thụ ở đền Ngọc Sơn bị bão đánh bật rễ rồi lại hồi sinh nói lên quy luật bất diệt của sự sống. Quy luật này được khắng định bằng niềm tin của con người thành phố đã kiên trì cứu sống được cây si.

   Cây si cũng là một biểu tượng nghệ thuật, một hình ảnh ẩn dụ về vẻ đẹp của Hà Nội. Hà Nội có thể bị tàn phá, bị nhiễm bệnh vẫn là một người Hà Nội với truyền thống văn hóa đã được nuôi dưỡng suốt các chặng đường lịch sử, là cốt cách, tinh hoa, linh hồn đất nước.

Câu 4. Giọng điệu trần thuật và nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Khải có gì đáng chú ý ?

 

     Nhìn chung giọng điệu trần thuật và nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Khải trong truyện này là thành công và có những nét đặc sắc đáng chú ý.

    Trước hết là giọng điệu trần thuật.Trong truyện ngắn này, giọng điệu trần thuật rất lịch lãm trải đời, vừa tự nhiên, dân dã vừa trĩu nặng suy tư, vừa giàu chất khái quát triết lí vừa đậm tính đa thanh.

    Ngay cả trong xây dựng nhân vật, tất cả cũng được quy tụ bởi điểm nhìn trần thuật rất chân thật, khách quan mà đúng đắn, sâu sắc của nhân vật “tôi”. Tác giả tạo tình huống gặp gỡ giữa nhân vật này với những nhân vật khác cũng là cách thức nhằm khám phá, phát hiện tính cách của họ. Những cuộc gặp gỡ đó được gắn với nhiều chặng đường lịch sử của dân tộc: Sau hòa bình lập lại 1954, sau chiến thắng mùa xuân 1975 rồi nhiều năm đã trôi qua đất nước bước vào thời kì đổi mới... theo đó mà miêu tả tính cách của nhân vật trung tâm, nhận xét về hành động cách ứng xử của các nhân vật khác: Dũng, Tuất, mẹ Tuất.

    Cộng vào đó là ngôn ngữ nhân vật càng khắc họa sâu sắc thêm tính cách của từng người. Ngôn ngữ của nhân vật “tôi” lịch lãm trải đời, đậm chất suy tư, chiêm nghiệm day dứt, trăn trở, đôi lúc cũng thoáng nét hài hước tự hào: Thưa cô, là bọn lính chúng tôi, là giai cấp lính chúng tôi, chứ còn ai nữa?...Cho nên cái mùi lính tráng thâm nhiễm vào mọi nơi, mọi chỗ”.

Bạn muốn xem thêm với

Có thể bạn quan tâm

Gợi ý trả lời thực hành về hàm ý

 CÂU 1. ĐỌC ĐOẠN TRÍCH 1 VÀ PHÂN TÍCH THEO CÁC CÂU HỎI  A NẾU CĂN CỨ VÀO LỜI ĐÁP CỦA A PHỦ ĐỐI VỚI CÂU HỎI CỦA PÁ TRA THÌ: 1 LỜI ĐÁP ĐÓ THIẾU THÔNG TIN GÌ CẦN THIẾT ĐỐI VỚI YÊU CẦU CỦA CÂU HỎI? 2 LỜI ĐÁP ĐÓ THỪA THÔNG TIN GÌ CẦN THIẾT ĐỐI VỚI YÊU CẦU CỦA CÂU HỎI? 3 CÁCH TRẢ LỜI CỦA A PHỦ CÓ HÀM Ý GÌ

Soạn bài số phận con người

1. HOÀN CẢNH VÀ TÂM TRẠNG CỦA ANDRÂY XÔCÔLÔP SAU KHI CHIẾN TRANH KẾT THÚC VÀ TRƯỚC KHI GẶP BÉ VANIA ĐƯỢC MIÊU TẢ NGƯ THẾ NÀO?     Hoàn cảnh:        + Chịu trăm ngàn cay đắng: “Tôi đã chôn chân trên đất người... cuối cùng của tôi”.        + Không vợ con, không nhà cửa, không hi vọng, không trở về quê

Soạn bài rèn luyện kĩ năng mở bài ,kết bài

I,VIẾT PHẦN MỞ BÀI CÂU 1:TÌM HIỂU CÁC PHẦN MỞ BÀI SAU ĐÂY VÀ CHO BIẾT PHẦN MỞ BÀI NÀO PHÙ HỢP VỚI YÊU CẦU TRÌNH BÀY VẤN ĐỀ NGHỊ LUẬN.GIẢI THÍCH VẮN TẮT LÍ DO LỰA CHỌN CỦA ANHCHỊ.     Trong ba phần mở bài đã cho, mở bài 2 và mở bài 3 có thể xem là phù hợp với yêu cầu trình bày đề tài. Nhìn chung, hai

Soạn bài Thuốc

1. Ý NGHĨA CỦA HÌNH TƯỢNG CHIẾC BÁNH BAO TẨM MÁU NGƯỜI MANG Ý NGHĨA GÌ?        Nghĩa thực: là một phương thuốc chữa bệnh => độc hại, gợi liên tưởng đến việc người ăn thịt người.        Hình tượng chiếc bánh bao tẩm máu người để chữa bệnh lao có ý nghĩa tượng trưng cho tình trạng mê muội lạc hậu của

Thực hành về hàm ý (tiếp theo)

CÂU 1:ĐỌC ĐOẠN TRÍCH SAU VÀ TRẢ LỜI CÁC CÂU HỎI NÊU Ở DƯỚI  A,LỜI BÁC PHÔ GÁI THỰC HIỆN HÀNH ĐỘNG VAN XIN ,CẦU KHẤN ,ÔNG LÍ ĐÃ ĐÁP LẠI BẰNG HÀNH ĐỘNG NÓI NHƯ THẾ NÀO ? B,LỜI ĐÁP CỦA ÔNG LÍ CÓ HÀM Ý GÌ ?      a Lời bác Phô gái thực hiện hành động van xin, cầu khẩn, ông lí đã đáp lại bằng hành động nó

Soạn bài Mùa lá rụng trong vườn

CÂU 1. NHÂN VẬT CHỊ HOÀI TRONG TÁC PHẨM ĐỂ LẠI CHO ANH CHỊ CÓ ẤN TƯỢNG GÌ? VÌ SAO MỌI NGƯỜI TRONG GIA ĐÌNH, VỚI NHỮNG TÍNH CÁCH KHÁC NHAU, NHƯNG TẤT CẢ ĐỀU YÊU QUÝ CHỊ HOÀI?       Chị Hoài là người có một tấm lòng nhân hậu đáng quý. Tuy anh cả Trương chồng chị hi sinh đã lâu, chị đã có một gia đình

Soạn bài chiếc thuyền ngoài xa

CÂU 1. PHÁT HIỆN THỨ NHẤT CỦA NGƯỜI NGHỆ SĨ NHIẾP ẢNH LÀ GÌ? ANH ĐÃ CẢM NHẬN NHƯ THẾ NÀO VỀ VẺ ĐẸP CỦA CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA TRÊN BIỂN SỚM MỜ SƯƠNG?      Phát hiện thứ nhất của nhân vật nghệ sĩ nhiếp ảnh đầy thơ mộng.Sau mấy buổi sáng “phục kích”, gần một tuần lễ suy nghĩ, tìm kiếm Phùng đã phát hiệ

Soạn bài những đứa con trong gia đình

CÂU 1. ĐOẠN TRÍCH ĐƯỢC TRẦN THUẬT CHỦ YẾU TỪ ĐIỂM NHÌN CỦA NHÂN VẬT NÀO? CÁCH TRẦN THUẬT NÀY CÓ TÁC DỤNG NHƯ THẾ NÀO ĐỐI VỚI KẾT CẤU TRUYỆN VÀ VIỆC KHẮC HỌA TÍNH CÁCH NHÂN VẬT?       Chuyện được thuật lại chủ yếu qua dòng hồi tưởng của nhân vật Việt. Lối thuật chuyện qua dòng hồi tưởng và cảm nghĩ c