Đăng ký

Soạn bài Tính thống nhất về chủ đề của văn bản - Soạn văn lớp 8

1,366 từ Soạn bài

I. CHỦ ĐỀ CỦA VĂN BẢN

Đọc lại văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh và trả lời câu hỏi:

1. Tác giả nhớ lại những kỉ niệm sâu sắc về buổi đầu tiên đến trường của mình. Những hồi tưởng ây gợi lên những cảm giác trong sáng nảy nở trong Ị lòng tác giả.

Đó chính là chủ đề của văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh.

II. TÍNH THỐNG NHẤT VỂ CHỦ ĐỀ của văn bản

1. Em biết văn bản Tôi đi học nói lên những kỉ niệm của tác giả về buổi đẩu tiên đến trường là nhờ căn cứ vào nhan đề Tôi đi học\ nhan đề dó khiến ta dự đoán văn bản nói về chuyện Tôi đi học.

Ngoài ra các từ tôi, các từ ngữ biểu thị ý nghĩa đi học được lặp lại nhiều lần.

Các câu trong bài đều nhắc đến kỉ niệm của buổi tựu trường đầu tiên.

-  Hôm nay tôi đi học.

-  Hằng năm vào cuối thu... lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.

-  Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy.

-  Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng.

-  Tôi bặm tay ghì thật chặt nhưng một quyển vờ củng xệch ra và chênh đầu chúi xuống đất...

2.  Văn bản Tôi đi học tập trung tô đậm cảm giác trong sáng nảy nở trong lòng nhân vật “tôi” ở buổi đến trường đầu tiên trong đời bằng nhiều chi tiết nghệ thuật khác nhau:

-  Trên đường đến trường là cám nhận thấy lạ, cảnh vật xung quanh đều thay đổi dù con đường đâ quen đi lại lắm lần. Cả hành vi của \ mình cùng thay đổi: đi học, cố làm như một học sinh thật sự không lội qua sông thả diều, không đi ra đồng nô đùa.

-  Trên sân trường là cảm nhận về sự cao ráo sạch sẽ của ngôi trường xinh xắn oai nghiêm như: đình làng, sân rộng, mình cao hơn, “lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ”. Khi xếp hàng vào lớp là cảm giác bờ ngờ, lúng túng: đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nửa, dám đi từng bước nhẹ, muốn bay, nhưng còn ngập ngừng lo sợ, tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ, nức nở khóc theo.

-  Trong lớp học, là cảm giác xa mẹ. Trước đây, có thế đi chơi cả ngày cũng không thấy xa nhà, xa mẹ chút nào hết. Giờ đây, mới bước vào lớp đã thấy xa mẹ, nhớ nhà.

Đó là những cảm giác trong sáng nẩy nở trong lòng nhân vật “tôi” ở buổi tựu trường đầu tiên.

Các chi tiết nghệ thuật, các phương tiện ngôn từ trong văn bản đều tập trung khắc họa, tô đậm cám giác này.

3.  Từ việc phân tích trên ta hiểu được:

-  Chủ đề văn bản là gì?

-  Thế nào là tính thông nhất về chu đề văn bản?

-  Tính thông nhất về.chủ đề được thế hiện ỡ những phương diện nào của văn bản?

-  Làm thế nào để viết một văn bản bảo đảm tính thống nhất về chủ đề?

III. LUYỆN TẬP

1. Phân tích tính thống nhất về chủ đề của văn bản Rừng cọ quê tôi

a)  Căn cứ vào nhan đề văn bản Rừng cọ quê tôi.

2. Ý có khả năng làm bài viết không báo đảm tính thống nhất về chủ đề là: ạ và d.

3. Có những ý lạc chù đề c, g. Có những ý hợp với chủ đề nhưng do diễn đạt chưa tôt nên thiêu sự tập trung vào chủ đề b, e.

Có thế bố sung diều chỉnh lại như sau:

a)  Cứ mùa thu về, mồi lần thấy các em nhỏ núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng lại náo nức, rộn rã, xốn xang.

b)  Cảm thấy con đường “đi lại lấm lần” tự nhiên cũng thấy lạ, nhiều cảnh vật thay đổi.

c)  Muốn cố gắng tự mang sách vở như một học trò thực sự.

d)  Cảm thấy ngôi trường vốn qua lại nhiều lần cũng có nhiều biến đối.

e)  Cảm thấy gần gũi, thân thương đối với lớp học, với những người bạn mới.