Hướng dẫn soạn bài Con chó Bấc- soạn văn 9

Hướng dẫn giải

Câu 1. Hãy xác định bố cục của bài văn theo trật tự diễn biến sau đây: a) Mở đầu, b) Tình cảm của Thoóc - tơn đối với Bấc, c) Tình cảm của Bấc đối với chủ. Căn cứ vào độ dài ngắn của mỗi phần, xét xem ở đây, nhà văn chủ yếu muốn nói đến những biểu hiện tình cảm của phía nào.

   Bố cục bài văn: 3 phần

     a) "... trong lòng Bấc”: Mở đầu

     b) "Con người này... biết nói đấy”: tình cảm của Thoóc-tơn đối với con chó Bấc.

     c) “Bấc có một kiểu...”’. Tình cảm của Bấc đối với chủ.

    Trong những đoạn trên, đoạn thứ ba dài hơn cả. Nhà văn đây chủ yếu muốn nói đến những biểu hiện tình cảm của con chó Bấc đối với Thoóc-tơn.

Câu 2. Cách cứ xử của Thoóc - tơn đối với Bấc có gì đặc biệt và biểu hiện ở những chi tiết nào? Tại sao trước khi diễn tả tình cảm của Bấc đối với chủ, nhà văn lại dành một đoạn để nói về tình cảm của Thoóc - tơn đối với Bấc?

   Trước hết Thoóc-tơn là ân nhân của chó Bấc. Hơn thế nữa, anh cư xử với Bấc một cách khá đặc biệt. Anh xém Bấc “như thể là con cái của anh vậy”. Trong ý nghĩ và tình cảm dường như Thoóc-tơn xem Bấc như đồng loại, như bạn bè.

   Tuy là ông chủ của Bấc nhưng đây là một "ông chủ lí tưởng" vì các ông khác, theo nhà văn, chăm sóc Bấc chỉ là vì nghĩa vụ (nuôi thì phải chăm sóc) và vì lợi ích kinh doanh (kéo xe trượt tuyết để đi tìm vàng). Mỗi lần thấy Bấc là Thoóc-tơn chào hỏi, nói chuyện tầm phào, nhất là túm lấy đầu Bấc ghì chặt vào đầu anh, đảo đảo, lắc lắc, đồng thời khe khẽ thốt lên những lời nói nựng âu yếm, tiếng kêu trân trọng: “Trời ơi! Đằng ẩy hầu như biết nói đấy!"

   Trước khi diễn tá cảnh cửa Bấc dối với chù, nhà vân lại dành một đoạn để nói về tinh cảm cửa Thoóc-tơn dối với Bấc là để cho thấy đó chính là động lực làm phát sinh, khơi dậy ở Bấc "Tình thương yêu Bối nổi, nồng chày, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt". Thiếu tỉnh cảm áy, sẽ không thể có "tình yếu thương thực Bự nồng nán" mà Bấc dành cho người chủ lí tưởng của mình sẽ được bộc lộ những trang miêu tà sinh động sau đó. 

Câu 3. Tình cảm của con chó Bấc đối với chủ biểu hiện qua những khía cạnh khác nhau ra sao? Nhận xét về năng lực của tác giả khi viết đoạn văn này.

   Bấc có tinh cảm đặc biệt đối với "người chứ u tưởng của mình". Có lúc nó cũng sôi nổi cắn vờ Thoóc-tơn, nằm phục hàng giờ dưới chân anh mà hau háu quan sát nét mặt, ánh mát. Có những lúc nó nằm bên cạnh hoặc dằng sau mà dán mắt vào mỗi cừ động nhỏ, mắt ngời lên ánh sáng long lanh, lúc nào cũng bám gót chủ không dám rời xa một bước. Ban đêm vừng dậy, nổ trườn đến mép lầu dứng lắng nghe tiếng thở đều của chủ. Có lúc, quá vui sướng, nó bật đứng thẳng lên, miệng như cười, mắt hùng hồn diễn cảm, họng rung lên những âm thanh kì lạ. Đặc biệt, nó không hề dòi hòi gì ờ chủ cả.

   Tuy nhà văn không nhân cách hóa Bấc, khổng để nó nói tiếng người, nhưng ông như thấu hiểu sâu xa thế giới tâm hồn phong phú của Bấc.

Câu 4. Chứng minh trí tưởng tượng tuyệt vời và lòng yêu thương loài vật của nhà văn khi ông đi sâu vào "tâm hồn" của con chó Bấc.

    Bấc biết suy nghĩ: "Trước kia, nó chưa hề cảm thấy một tinh yêu thương như vậy!" "Bấc không thấy cô gì vui sướng bàng cái ôm ghì mạnh mẽ ấy”. “Nó lại tưởng chừng như quả tim mình nhảy tung ra khỏi lồng ngực”. “Bấc không muốn rời Thoóc-tơn ra một bước”.

   Bấc biết vui mừng mà cũng biết lo sợ: "Việc thay thầy đổi chủ xoành xoạch, làm nảy sinh trong lòng nô nồi lo sợ là...” "nó sợ Thoóc-tơn củng lại biến khỏi cuộc đời nó”.

  Bấc còn biết nằm mơ: "Ngay cả ban đêm, trong giấc mơ nó cũng bị nỗi lo sợ... ám ảnh”.

   Đúng là nhà vân có óc quan sát và trí tưởng tượng tuyệt vời và đặc biệt là lòng yêu thương loài vật thật to lớn.

Có thể bạn quan tâm