Bài văn Mẫu - Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Hay nhất

1 từ

Hướng dẫn giải

   Ai cũng có cho mình khoảng trời kí ức, nơi ấy lấp đầy những kỉ niệm đáng nhớ của tuổi thơ mà mỗi lần nghĩ tới là biết bao cảm xúc lại ùa về. Nếu được yêu cầu kể về một kỉ niệm đáng nhớ nhất của bản thân, chắc hẳn mỗi người sẽ có rất nhiều điều muốn nói. Mỗi lần nghĩ về kỉ niệm gióng như một lần mình sống chậm lại để nhìn lại quá khứ, để xem ai đã in dấu trong cuộc đời mình và kỉ niệm đó đã giúp mình trưởng thành hơn như thế nào. Dưới đây là câu chuyện kể về một kỉ niệm đáng nhớ của Cunghocvui.com!

Dàn ý kể về một kỉ niệm đáng nhớ

I. Mở bài

 - Kỉ niệm đó là gì? Xảy ra bao giờ? 

 II. Thân bài

      - Kể lại kỉ niệm đáng nhớ đó

          + Khi nào? với ai?

          + Nguyên nhân dẫn đến kỉ niệm đó

          + Kết quả xảy ra

       - Cảm nhận bản thân sau sự việc đó xảy ra

       - Sửa chữa nó như thế nào?

 III. Kết bài

      - Cảm xúc khi nhớ lại kỉ niệm đó và bài học cho bản thân

      - Lời khuyên dành cho các bạn khác

 

Nhân ngày 20-11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

    Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, nhóm chúng tôi hẹn nhau đến thăm nhà cô giáo chủ nhiệm cũ đã dạy bọn tôi trong những năm tháng tiểu học. Gặp lại cô, chúng tôi vui mừng vì cô vẫn khỏe và cả cô trò ngồi xuống ôn lại biết bao kỉ niệm xưa. Và kỉ niệm của tôi năm ấy bỗng dưng ùa về. đó là tiết trả bài kiểm tra môn văn tôi nhận 1 điểm 4 to tướng trong bài làm văn của mình, có lẽ đó là cú sốc đầu đời của tôi. 

    Ngày xưa, tôi học rất giỏi môn văn vì tôi được mẹ tôi- là một giáo viên dạy văn, là người đã truyền đam mê cho tôi môn văn từ nhỏ. Tôi cũng được nhiều giấy khen học sinh giỏi văn cấp trường, cấp huyện của năm lớp 4, lớp 5. Có lẽ vì vậy đến giờ kiểm tả môn văn tôi rất tự tin và không có chút lo lắng gì. Tuy nhiên, có một lần, đó là khi tôi học lớp 5, trong bài kiểm tra làm văn số 2 do tính chủ quan của mình mà tôi đã nhận con 4 bài kiểm tra to tướng cùng những lời phê chê trách của cô trong đó. Hôm đấy, là giờ trả bài kiểm tra văn, khi tôi đang ngồi  tại chỗ mình thì thấy cô cầm 1 bài kiểm tra đi xuống về phía tôi, cô đặt bài kiểm tra của tôi xuống bàn, nét mặt cô chùng xuống. Tôi vội vàng cúi xuống nhìn bài kiểm tra của mình. Trời ơi! 4 điểm, tôi choáng váng, tim đập nhanh, thực sự lúc ấy tôi cảm thấy sốc kinh khủng, mắt tôi hơi ngân ngấn nước mắt, tôi không tin nổi mình lại làm bài tệ như vậy. Tôi cố lấy lại bình tĩnh để đọc những lời phê của cô giáo: "Bài làm lệch đề, không đúng trọng tâm". Lúc ấy, cô mới cất tiếng nói: "Cô thấy em dạo này hơi chểnh mảng việc học đấy nhé, em xem lại bài của mình đi, cô thực sự rất buồn vì em đấy". Những giọt nước mắt rơi làm tôi nghẹn lại, tôi lắp bắp trả lười cô tiếng "Dạ" mà không thể nói thêm lời nào. Nhìn xung quanh các bạn ai cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đễn nỗi buồn của tôi cả. Chắc mọi người nghĩ  tôi cũng được 9 điểm 10 điểm nhưu những bài kiểm tra trước, vì tôi vốn là cây văn của lớp cơ mà. Càng nghĩ tôi càng cảm thấy xấu hổ, tôi chỉ dám cúi gầm mặt xuống bàn. Đên giờ ra chơi, tôi cứ ngồi buồn rầu ở chỗ mà chẳng buồn nói chuyện với ai

    Tôi đọc lại bài mình thật kĩ và nhận ra là mình đã làm lạc đề thật. Đề bài cô yêu cầu kể về quê hương của Bác mà tôi lại đi kể về Bác. Đề bài không khó vì quê tôi ở Nam Đàn, Nghệ An nên tôi đã rất nhiều lần được bố mẹ cho đi thăm quê Bác mỗi dịp về quê chơi, vậy mà chỉ vì chủ quan, đọc vội mà tôi để bài mình điểm thấp như vậy. Tôi cứ tự trách mình, tại sao lại có thể để nhầm lẫn một cách đáng tiếc như thế. Nhớ lại giờ làm bài kiểm tra hôm ấy, tôi là đứa nộp bài đầu tiên của lớp với ánh nhìn thán phục, trầm trồ của bạn bè, lúc lên nộp bài cô giáo còn nhắc nhở tôi: "Còn nhiều thời gian, em hãy kiểm tra kỹ rồi hẵng nộp". Tôi quá tự tin vào mình mà nộp luôn, không kiểm tra soát lại bài. Có lẽ do quá thỏa mãn trước những lời khen trước của cô và bạn bè đã làm tôi trở nên tự cao, tự đại lúc nào chẳng biết. Đây thực sự là bài học lớn theo tôi suốt cuộc đời này.

    Sau đợt ấy, tôi ân hận vô cùng và cảm thấy có lỗi với sự kì vọng của cô giáo và cả bố mẹ tôi nữa. Tôi tự nhủ từ giờ mình phải luôn cẩn thận, không được chủ quan dù đề bài có dễ như thế nào đi nữa. Kể từ đó, không chỉ là mỗi khi làm bài kiểm tra môn văn mà tất cả các môn khác, tôi đều đọc đi đọc lại đề bài thật kĩ rồi mới bắt đầu làm bài và dành thời gian kiểm tra bài trước khi nộp. 

    Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi với cô giáo cũ mà đến giờ khi nhắc lại tôi vẫn cảm thấy bối rối vô cùng. Qua câu chuyện của tôi, tôi mong rằng các bạn khi làm việc gì đều phải thật tập trung, không được chủ quan, tự cao, tự đại để tránh những sai lầm hay hối tiếc sau này. 

 

Mong rằng bài viết kể về một kỉ niệm đáng nhớ sẽ giúp ích cho các bạn trong bài làm văn số 2 sắp tới !!!

 

 

Có thể bạn quan tâm